Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

Lá thư mục vụ



Người đâu gặp gỡ làm chi, 
Trăm năm biết có duyên gì hay không? (Ca dao) 

Trên hành trình đời người, chúng ta có rất nhiều cuộc gặp gỡ. Có những gặp gỡ chỉ thoáng qua, không để lại dấu vết gì trong đời. Có những gặp gỡ làm chúng ta băn khoăn mất ngủ như câu ca dao trên. Nhưng cũng có những gặp gỡ trở thành định mệnh, thành duyên nợ, thành gắn bó một đời. Tháng trước tôi nhận được một email lạ có tựa “Đứa con tinh thần đi tìm cha”. Tôi vừa đọc vừa ngạc nhiên rồi ngỡ ngàng nhớ về một kỷ niệm ở trại cải tạo Kinh Làng Thứ 7, U Minh. Số là sau một thời gian bị nhốt tại trại giam Tà Niên, Rạch Sỏi tôi bị chuyển xuống trại cải tạo để lao động. Bảy tháng sau vào dịp 2 tháng 9 tôi có trong danh sách được thả về. Nhưng lúc đó đang mùa cấy lúa nên chúng tôi bị giữ lại để cấy cho xong vụ vì thế được đưa ra trại chuyển tiếp trước khi được chính thức tha về. Một tối đang ngồi chơi đàn thì có một ông trạc độ hơn bốn chục tới ngồi lân la làm quen với tôi. Sau đó ông khoe tôi một bài thơ ông viết và nhờ tôi phổ nhạc. Ông kể cho tôi nghe một câu chuyện rất thương tâm về cái chết của cô con gái đầu lòng của ông. Chuyện như sau. Một thời gian ngắn sau khi ông bị bắt giam vào trại Tà Niên thì ở nhà các con ông cũng đi vượt biên. Bốn chị em đi chung. Mọi người được đưa bờ ra ghe lớn bằng những chiếc thuyền thúng. Lúc thuyền cập vào ghe lớn thì mạnh ai nấy trèo lên. Thình lình khi chưa kịp lên ghe lớn thì chiếc thuyền thúng của cô bị mất cân bằng úp ngược lại nên cô ta bị kẹt ở trong thúng. Nếu là người biết bơi thì chỉ cần lặn xuống khỏi mép thúng rồi chui ra là thoát. Nhưng vì không biết bơi và cũng vì hoảng loạn nữa nên cô ta sau một hồi tuyệt vọng vẫy vùng trong thúng thì bị chết ngạt. Năm ấy cô ta mới 18 tuổi. Khi nghe tin con bị chết đuối ông qúa xúc động nên khóc con bằng một bài thơ. Ông cất bài thơ đó gần một năm cho đến khi gặp tôi để nhờ tôi phổ nhạc. Ông tâm đắc nhất mấy câu này: “Hay con chán cảnh trần gian mà đi tìm đến cõi nào ngàn thu? Rồng xanh sợ nước ao tù, mà tìm trời rộng biển sâu vẫy vùng?” Khi đọc email của con trai út ông gởi, tôi nhắn anh ta „scan‟ bài hát chép tay đó gởi cho tôi để tôi xem mặt mũi đứa con tinh thần thất lạc hơn 30 năm ra sao. Anh ta gởi bản nhạc qua email cho tôi. Nhìn lại những dòng nhạc kẻ bằng tay và dòng chữ mực tím trên mặt giấy rơm vàng xé ra từ cuốn tập vở học sinh tôi bỗng có một cảm xúc không thể diển tả bằng lời được. Bản nhạc đề ngày 10.9.1982 và bên dưới đó là chữ ký của tôi. Ông cất nó hơn 30 năm qua và lúc nào ông cũng canh cánh bên lòng mong tìm gặp lại người đã phổ nhạc bài thơ của ông mà người ấy vẫn biệt tăm biệt tích. Mới đây tình cờ vợ ông mua một CD của cha Nguyễn Sang trong đó có một bài hát đề tên tác giả là LM Nguyễn Mộng Huỳnh nên ông mới nói với cậu con trai út dò xem có cách nào liên lạc hỏi thử xem Mộng Huỳnh ở tù trước đây và Lm Mộng Huỳnh bây giờ có phải là người một người không. Đó là lý do tôi nhận được email lạ “Đứa con tinh thần đi tìm cha”. Nhờ vậy tôi tìm lại được đứa con tinh thần thất lạc và tác giả bài thơ tìm lại được người đã phổ thơ giúp ông. Năm nay ông 78 tuổi và trí nhớ đã bắt đầu sút giảm. Ông rất vui vì cuối cùng sau gần ba mươi hai năm ông đã gặp lại người nhạc sĩ phổ thơ ông, dù mới chỉ qua hệ thống internet. Bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này tường thuật lại cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với một phụ nữ ở Samaria và cuộc gặp gỡ này đã làm chuyển biến cuộc đời của người phụ nữ ấy. Người phụ nữ này đi kín nước thì tình cờ gặp Chúa Giêsu đang ngồi nghỉ bên bờ giếng. Chúa đã gợi chuyện với chị bằng việc xin nước uống. Việc xin nước uống này thực ra chỉ là cái cớ để Chúa đề cập đến một thứ quan trọng hơn: Nước Hằng Sống. “Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát”. Rồi từ chuyện nước dần dà đức tin của chị ta được khai mở. Và từ niềm tin của mình chị đã lôi kéo nhiều người khác cùng tin rằng Chúa Giêsu chính là “Đấng cứu độ trần gian”. Người phụ nữ Samaria tình cờ gặp Chúa Giêsu, nhưng cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ đó đã làm chuyển biến cuộc đời chị. Nếu đời chúng ta muốn chuyển biến, muốn thay đổi, hay muốn canh tân, thì chúng ta cũng cần gặp gỡ Chúa Giêsu như người phụ nữ này. Vì chỉ có Chúa mới giải đáp được những băn khoăn, những ưu tư của chúng ta. Chỉ có Ngài mới làm cho cuộc đời chúng ta đáng sống. Chỉ có Ngài mới làm cho chúng ta sống vui, sống mạnh, sống hạnh phúc và sống có ý nghiã. Ước chi trong mùa chay thánh này chúng ta có được kinh nghiệm gặp gỡ Chúa Giêsu như kinh nghiệm của người phụ nữ Samaria xưa. Để nhờ đó chúng ta được Chúa đánh thức niềm khao khát hướng thiện trong hồn ta như đã khơi dậy niềm khao khát Thiên Chúa trong lòng chị ta. Để sau 40 ngày chay thánh, trong lòng chúng ta, giòng nước hằng sống sẽ chảy ra lênh láng mang theo niềm vui phục sinh đến cho gia đình và cộng đoàn.
                                                                                                Lm Nguyễn Mộng Huỳnh
                          


Lạy Chúa Giêsu , con yêu mến Chúa ,con đã không nhận ra tiếng Chúa gọi con trong cuộc sống . Con sống theo ý riêng con . Con chưa chu toàn bổn làm con Chúa ,làm tôi tớ Chúa . Lạy Chúa ,nhân dịp mùa chay thánh năm nay xin Chúa giúp con nhận ra  được tiếng Chúa gọi con , giao cho con sứ mạng phục vụ để mùa chay thánh này là lời mời gọi định mệnh của con . Xin giúp con sống mãi với sứ mạng mới này để con tự tin thưa với Chúa rằng :" con đây , xin Ngài hãy phán vì tôi tớ Ngài đang lắng tai nghe".

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Thứ Bảy sau Lễ Tro - Thánh Casimirô
Lời Chúa: Lc 5,27-32


27Sau đó, Đức Giêsu đi ra và trông thấy một người thu thuế, tên là Lêvi, đang ngồi ở trạm thu thuế. Người bảo ông: "Anh hãy theo tôi!" 28Ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người. 29Ông Lêvi làm tiệc lớn đãi Người tại nhà ông. Có đông đảo người thu thuế và những người khác cùng ăn với các ngài. 30Những người Pharisêu và những kinh sư thuộc nhóm của họ mới lẩm bẩm trách các môn đệ Đức Giêsu rằng: "Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?" 31Đức Giêsu đáp lại họ rằng: "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. 32Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn."
                                               http://tgpsaigon.net/suy-niem/20100219/4066

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Theo chân Mẹ Têrêsa



Jakarta - Sinh ra trong một trong những gia đình giàu nhất của Indonesia, Maria Donna Dewiyanti Darmoko, người Indonesia gốc Trung hoa, đã rời bỏ những xa hoa nhung lụa để dâng hiến đời mình phục vụ cho những người nghèo ở Hồng kông, ở Hoa kỳ và hiện nay ở Đông Timor. Chị vào dòng Mẹ Têrêsa và nhận tên gọi Lucy Agnes.

Maria Donna sinh tại Kudus, trong một gia đình Công giáo giàu có, sở hữu ngành công nghiệp thuốc lá PT Djarum. Cô đã theo học tại Úc và sau đó tốt nghiệp tại Hoa kỳ. Lần đầu tiên cô gặp các nữ tu Thừa sai bác ái là khi cô tham gia vào việc chăm sóc các người vô gia cư ở Illinois. Rồi một lần kia khi cô đang nghỉ hè với gia đình ở Hồng kông, trong một khách sạn sang trọng, cô cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy quá nhiều người không nhà cửa trên các con đường của Hồng kông, những người nghèo khổ, thấp bé, dơ dáy, bệnh tật. Bản năng tình cảm đầu tiên của chị là muốn chạy khỏi cảnh tượng gây buồn nôn. Rồi khi chị tránh những người này, đã có điều gì đó ngăn chị lại, dường như bảo chị trở lại với họ để làm điều gì đó tốt cho những người kém may mắn này.

Maria Donna đã quyết định vào dòng các Thừa sai bác ái với tên gọi Lucy Agnes. Cha mẹ của chị phản đối mạnh mẽ chọn lựa của chị. Từ ngày đó chị Lucy bắt đầu làm việc với người nghèo và những người thấp bé nhất trong xã hội, tránh sự quan tâm của báo chí. Hiện nay chị đang phục vụ ở Đông Timor, một trong những đất nước nghèo nhất Á châu. Rất khó liên lạc với chị vì chị không cho nhiều người biết địa chỉ email cũng như số điện thoại của chị; điều này cũng giống như các Thừa sai bác ái ở Indonesia vì họ hoạt động trong âm thầm và không quảng cáo về mình. (Asia News 05/09/2016)
Lạy Chúa nhân từ xin xót thương con . Xin cho con sống thêm yêu mến Chúa và yêu mến anh em qua lời cầu nguyện và hành động thiết thực, nhất là việc chia sẻ vật chất cho những ai thiếu thốn . Lạy Chúa xin cho việc con làm được đẹp lòng Chúa hầu mai này Chúa thưởng ban phúc Thiên đàng.  

Gia nghiệp đời đời

Thứ Hai Tuần thứ 8 Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 10,17-27

17Đức Giêsu vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?"18Đức Giêsu đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. 19Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ."

20Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ." 21Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." 22Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

23Đức Giêsu rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!" 24Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao!25Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa." 26Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu?" 27Đức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."
                                                     http://tgpsaigon.net/suy-niem/20170131/4980

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

đừng lo gì ngày mai






"Đừng lo ! Đừng lo gì ngày mai !". " Ngày nào có cái khổ của ngày ấy" . Chúa đã khẳng định cho mỗi người ,mỗi thời đại của chúng ta như thế . Ấy vậy mà tôi vẫn chưa để gánh nặng trong cuộc sống này lên cho Chúa được. Tôi vẫn cứ một mình một ngày dùng hết 24g mà vẫn than  không đủ ăn , không đủ măc,thậm chí tôi cũng ít đi tham dự thánh lễ  ngày thường .Vào các ngày Chủ nhật và Lễ trong tôi cũng tham gia cho đúng luật buộc ,cũng ngắt đầu xén đuôi .
 Lạy Chúa con thờ lạy và yêu mên Chúa con cảm tạ Chúa vì Chúa vẫn luôn giữ gìn cả gia đình con trong ơn nghĩa Chúa . Con xin dâng lên Chúa lòng tin yếu đuối của con . Con xin Chúa chạm vào lòng con để tăng thêm lòng tin Chúa nơi con ,nơi ông bà , cha me,anh chị em con và các con cháu của con. Nhờ lời cầu bầu của Đức Trinh Nữ Maria .Amen.

Người biết rõ các ngươi cần gì



Chúa Nhật thứ 8 Thường Niên A
Lời Chúa: Mt 6, 24-34

24"Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được. 25"Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?

26Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? 27Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?28Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; 29thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Salômôn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin!

31Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? 32Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
                                                  http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/9066

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Những Thiên Thần đường phố






“Trẻ em như búp trên cành, Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”

Bộ phim phản ánh một mặt của xã hội hiện nay . Ngoài những trẻ em được chăm sóc tốt toàn diện còn có những em nhỏ chịu cảnh cơ cực cả về vật chất lẫn tinh thần  .Những em thiếu thốn về vật chất vẫn đang sống và mưu sinh song song với chúng ta .Những thiếu thốn đó ai có thể bù đắp ? cuộc sống mưu sinh vất vả đã không dạy các em bài học hoàn toàn tốt . Tôi có đóng góp tích cực gì cho cuộc sống đẹp hơn chưa ? Tự nhủ , thương cảm rồi cũng dừng lại đó mà thôi ....



Lạy Chúa , Chúa muốn con làm gì trong thế giới hôm nay ? xin hướng dẫn con theo lối của Ngài , xin chỉ con cách sống như những trẻ thơ đơn sơ , phó thác . Xin thêm cho con tinh thần và lòng quảng đại để đáp lời xin vâng theo ý Chúa .Lạy Chúa con yêu mến Chúa , con thờ lạy Chúa xin thương xót con là kẻ có tội.Amen.


Thương yêu trẻ em

Thứ Bảy Tuần thứ 7 Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 10,13-16

13Người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giêsu, để Người đặt tay trên chúng. Nhưng các môn đệ la rầy chúng. 14Thấy vậy, Người bực mình nói với các ông: "Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng. 15Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào." 16Rồi Người ôm lấy các trẻ em và đặt tay chúc lành cho chúng.

“Khi đại nạn đến, anh có thể nắm chặt tay em không?”




Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

       “Khi đại nạn đến,  anh có thể nắm chặt tay em không?”
                                                   
                                                                                  http://songdep.xitrum.net/tinhyeu/829.html

Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp loài người không được

Tôi khi bước vào đời sống hôn nhân hành trang là lời thề chung thủy với chồng cho đến chết kể cả khi đau yếu , bệnh tật ,nghèo khó . Lúc thề hứa là lúc đang yêu và chưa từng sống chung , chưa có bất kì nỗi lo cơm áo gạo tiền ... Sau đó là bắt đầu cuộc sống chung với một gia đình hoàn toàn khác ,khác từ thân phận ,khác đến cách sống ,kiểu sống ,khác đến cả tư duy...rồi có con . Cuộc sống lại thay đổi thêm với cơm áo gạo tiền , con cái , bệnh tật + cố tật bắt đầu xuất hiện . Đã qua thời anh nói em nghe và bước vào thời chúng ta nói thiên hạ nghe ...

Lạy Thiên Chúa là Chúa tể trời đất ,Chúa đã kết hợp hai chúng con nên một . Xin Chúa thương Chúng con,xin thêm sức mạnh cho chúng con để chúng con làm tròn bổn phận và sống noi theo gương gia đình Thánh Gia . Lạy Thiên Chúa con cảm tạ Chúa . Amen.   

Mối giây bất khả phân ly




Thứ Sáu Tuần thứ 7 Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 10,1-12


1Đức Giêsu bỏ nơi đó, đi tới miền Giuđê và vùng bên kia sông Giođan. Đông đảo dân chúng lại tuôn đến với Người. Và như thường lệ, Người lại dạy dỗ họ.

2Có mấy người Pharisêu đến gần Đức Giêsu và hỏi rằng:”Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không?” Họ hỏi thế là để thử Người. 3Người đáp:” Thế ông Môsê đã truyền dạy các ông điều gì?” 4Họ trả lời:”Ông Môsê đã cho phép viết giấy ly dị mà rẫy vợ." 5Đức Giêsu nói với họ:”Chính vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Môsê mới viết điều răn đó cho các ông. 6Còn lúc khởi đầu công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ; 7vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, 8và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. 9Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly."

10Khi về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điều ấy. 11Người nói: “Ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình đối với vợ mình; 12và ai bỏ chồng để lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình."
                                       http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/9051

Tấm lòng con trẻ




Câu chuyện về hai em nhỏ đã để lại cho tôi những suy nghĩ về cách giáo dục con mình . Trong cuộc sống những toan tính thiệt hơn ,những mối lợi trước mắt đôi khi che mất tấm lòng lương thiện , mất bản tính hài hòa của con người,thay vào đó tính ích kỉ ,ganh đua có dịp phát huy . Thiên Chúa đã dậy chúng ta rằng :' hãy trở nên như trẻ nhỏ '. Tôi không phải là gương mà trẻ nhỏ là tấm gương sáng về lòng thương đồng loại ,sống theo đúng tinh thần Chúa kêu gọi yêu thương người như chính bản thân mình .
 


Lạy Chúa để được Chúa yêu , Chúa ôm trong lòng chắc chắn con phải trở nên như trẻ nhỏ . Con phải từ bỏ tính ích kỉ , ganh đua , yêu hết tất cả mọi người ...nhưng khó quá Chúa ơi . Lạy Chúa xin thương đoái đến con ,xin thêm cho con sức mạnh để con quyết tâm từ bỏ những tính xấu đó mỗi ngày bắt đầu từ ngày hôm nay . Lạy Chúa xin thương xót con .Amen.


Sẵn sàng hy sinh


Thứ Năm Tuần thứ 7 Thường Niên - Thánh Pôlycarpô.
Lời Chúa: Mc 9,41-50

41"Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu. 42"Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn.

43Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. 44[ ]45Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục. 46[ ]

47Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, 48nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. 49Quả thật, ai nấy sẽ được luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối. 50Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau."
                                                   http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/9037

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Người Phục Vụ chân chính




Vào một đêm muộn đầu xuân, mọi người đều đã ngủ say, có một đôi vợ chồng tuổi đã cao bước vào một khách sạn, đáng buồn thay khách sạn đó đã hết phòng.

Nhân viên lễ tân không đành lòng để cho cặp vợ chồng đó lại đi tìm khách sạn, anh ta liền dẫn họ vào một căn phòng: “Có thể đây không phải là căn phòng tốt nhất nhưng ít nhất hai bác cũng không phải chạy đi tìm phòng nửa đêm nữa”. Cặp vợ chồng thấy căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ nên quyết định ở lại đó.

Ngày thứ hai, khi họ thanh toán, nhân viên lễ tân đó liền nói: “Hai bác không cần thanh toán đâu ạ, vì căn phòng hai bác ở đó là phòng của cháu. Chúc hai bác có một hành trình du lịch vui vẻ ạ!”.

Thì ra, nhân viên lễ tân đó đã ngủ một đêm tại quầy bàn để nhường phòng cho họ. Cặp vợ chồng hết sức cảm động và nói: “Chàng trai trẻ à, cậu là nhân viên lễ tân khách sạn tốt nhất mà chúng tôi từng gặp đấy. Cậu nhất định sẽ được đền đáp”. Chàng trai liền cười rồi tiễn cặp vợ chồng ra cửa và rồi nhanh chóng quên đi chuyện hôm đó.

Bỗng có một ngày, anh ta nhận được một bức thư, trong đó có một tấm vé đi du lịch New York một mình, chàng trai đi đến một căn biệt thự trang hoàng theo như chỉ dẫn trong thư. Thì ra, hai người mà anh ta tiếp đón trong đêm muộn hôm đó chính là một nhà tỷ phú cùng với vợ của ông ấy. Ông ấy đã mua tặng chàng trai một tiệm rượu lớn sau đó giao cho anh quản lý.

Thực ra nhân quả đều do mỗi người nắm giữ, khi chưa xác định được mục tiêu vĩ đại của đời người thì hãy dùng tấm lòng của mình để làm việc gì đó. Mỗi một cá nhân đều là một nhân viên phục vụ, những điều lớn lao đều bắt nguồn từ việc chúng ta phục vụ cho người khác, khả năng một người phục vụ cho người khác lớn bao nhiêu thì kết quả chúng ta có được càng lớn bấy nhiêu.

Sống trong đời cần phải trải nghiệm nhiều. Trên đường đời, chúng ta có thể có tiếng cười sảng khoái, nhưng cũng có thể có cả những giọt nước mắt khổ đau; trên đường đời, có niềm tin từ sự thành công, cũng có thức tỉnh từ sự thất bại, nhưng chúng ta đều phải biết quý trọng.

Sự giàu có của đời người đến từ một trái tim vô tư, không ích kỉ; cái tốt đẹp của cuộc đời đến từ một trái tim giản dị. Trên đường đời không cần điều gì cao quý, chỉ cần làm việc bằng một trái tim chân thực là đủ.

Yêu người, yêu cuộc đời, cho yêu thương, nhận yêu thương và rồi…trưởng thành trong tình yêu thương!.

Chân dung Người phục vụ

Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người (Mc 9,35)



Lạy Chúa Giesu con thờ lạy Chúa con yêu mến Chúa xin cho con noi theo Chúa là người phục vụ trọn lành để con biết luôn nhìn xuống phục vụ mọi người xung quanh con nhưng không vụ lợi , biết sống đơn sơ như trẻ nhỏ không toan tính thiệt hơn trong cuộc sống . Lạy Chúa Giêsu lời Chúa dạy con vẫn nghe hằng ngày nhưng xin Chúa chỉ con cách áp dụng vào đời sống của con ,trong cách con yêu mến mọi người để con trở thành con ngoan của Chúa . Lạy Chúa xin thương giúp con .Amen.

Làm tôi tớ mọi người

Thứ Ba tuần VII Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 9,30-37


30Đức Giêsu và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Galilê. Nhưng Đức Giêsu không muốn cho ai biết, 31vì Người đang dạy các môn đệ rằng: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại." 32Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người.


33Sau đó, Đức Giêsu và các môn đệ đến thành Caphácnaum. Khi về tới nhà, Đức Giêsu hỏi các ông: "Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?" 34Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35Rồi Đức Giêsu ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: "Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người."

36Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: 37"Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy."
                                                         http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14757