Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Từ trái tim đến trái tim



Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái, cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.”

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thật rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống trong gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những gói quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hoá. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất một vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt ít nước hoa trong chai lên cổ.

Hôm đó Teddy đã nén lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng 3 trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa, cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard – giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra?

Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em.”



Lạy Thiên Chúa, con thờ lạy Chúa, con yêu mến Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội,xin thương con là kẻ yếu đức tin. Trong cuộc sống của con ,trong công việc của con biết bao lần con nghi ngờ tình thương của Chúa dành cho con . Lúc con yếu đuối con tìm sự an ủi nơi anh em ,lúc con đau bệnh con sẽ tìm bác sĩ ,lúc con buồn tủi con lại tìm thú vui trần gian ,lúc con gục ngã con tự nhủ âu là do số phận ,chẳng lúc nào con tin rằng Chúa đang đồng hành cùng con .Lạy Chúa xin thêm lòng tin nơi con để con luôn tìm Chúa cả khi vui lẫn khi buồn , tâm sự với Chúa để tìm nguồn ủi an đích thực . Nhờ lời cầu bầu của Đức Trinh Nữ Maria xin Chúa thương xót và thêm lòng tin cậy kính mến Chúa cho con .Amen.

 

Đức tin và lời cầu nguyện


Thứ Hai tuần VII Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 9,14-29


14Khi Đức Giêsu và ba môn đệ trở lại với các môn đệ khác, thì thấy một đám người rất đông đang vây quanh các ông, và các kinh sư tranh luận với các ông. 15Thấy Đức Giêsu, lập tức tất cả đám đông kinh ngạc. Họ chạy lại chào Người.

16Người hỏi các môn đệ: "Anh em tranh luận gì với họ thế?" 17Một người trong đám đông trả lời: "Thưa Thầy, tôi đã đem con trai tôi lại cùng Thầy; cháu bị quỷ câm ám.18Bất cứ ở đâu, hễ quỷ nhập vào là vật cháu xuống. Cháu sùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ người ra. Tôi đã nói với các môn đệ Thầy để họ trừ tên quỷ đó, nhưng các ông không làm nổi."

19Người đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng, không chịu tin! Tôi phải ở cùng các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Đem nó lại đây cho tôi."

20Người ta đem nó lại cho Người. Vừa thấy Người, quỷ liền lay nó thật mạnh, nó ngã xuống đất, lăn lộn, sùi cả bọt mép. 21Người hỏi cha nó: "Cháu bị như thế từ bao lâu rồi?" Ông ấy đáp: "Thưa từ thuở bé. 22Nhiều khi quỷ xô nó vào lửa hoặc đẩy xuống nước cho nó chết. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì, thì xin chạnh lòng thương mà cứu giúp chúng tôi."

23Đức Giêsu nói với ông ta: "Sao lại nói: nếu Thầy có thể? Mọi sự đều có thể đối với người tin." 24Lập tức, cha đứa bé kêu lên: "Tôi tin! Nhưng xin Thầy giúp lòng tin yếu kém của tôi!"

25Khi thấy đám đông tuôn đến, Đức Giêsu quát mắng tên quỷ: "Thần câm điếc kia, Ta truyền cho ngươi: ra khỏi đứa bé và không được nhập vào nó nữa!" 26Quỷ thét lên, lay nó thật mạnh, rồi ra khỏi. Đứa bé ra như chết, khiến cho nhiều người nói: "Nó chết rồi!" 27Nhưng Đức Giêsu cầm lấy tay nó, đỡ nó dậy, và nó đứng lên.

28Khi Người vào nhà, các môn đệ mới hỏi riêng Người: "Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy?" 29Người đáp: "Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi."

                                                        http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14742

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

HỠI NGƯỜI TÔI DẤU YÊU





Tôi là ai ? câu hỏi này đã theo tôi lâu lắm rồi . Những lúc tôi cảm thấy buồn phiền chán nản , những lúc cô đơn không bạn bè ,những lúc đau yếu không người thân, những lúc một mình trên đường tối mưa to,những lúc công việc ngập tràn... tôi lại tự hỏi tôi là ai ? mình đang làm đúng hay sai , tiếp tục hay buông luôn mọi thứ.
Khi mọi thứ trên vai nặng trĩu,tôi tới nhà thờ tham dự thánh lễ như người không cảm xúc tai không nghe được gì,miệng cũng chẳng muốn đáp lại lời ca .Tôi hoàn toàn bế tắc .
Nhưng khi mọi việc đã qua ,tâm trạng cũng tạm ổn tôi lại thấy cuộc sống vui hơn và nhắc mình rằng Chúa đã không bỏ lỡ dịp may khi nâng đỡ mình nếu không mọi việc chắc đã đi xa lắm rồi.
Như thế tôi lại xin Chúa .Chúa ơi con là kẻ có tội , con yếu đuối lắm xin hãy cứu con .


Lạy Chúa ,Chúa dựng nên con và chọn con làm con Chúa . Xin dạy con biết nghe lời Chúa gọi và làm việc cho Chúa như một đầy tớ trung thành vì đó là bổn phận của một đầy tớ .

Ngài là Ðức Kitô

Thứ Năm tuần 6 Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 8,27-33
27Đức Giêsu và các môn đệ của Người đi tới các làng xã vùng Xêdarê Philípphê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai?"28Các ông đáp: "Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó."29Người lại hỏi các ông: "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? " Ông Phêrô trả lời: "Thầy là Đấng Kitô." 30Đức Giêsu liền cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người. 31Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại.32Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người. 33Nhưng khi Đức Giêsu quay lại, nhìn thấy các môn đệ, Người trách ông Phêrô: "Xatan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người."
                                                     http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14707

chuyện về cô gái mù



Khi chúng ta thành công, liệu có bao nhiêu người nhớ đến những ai từng ở bên khi ta cơ cực?



Có một cô gái nọ rất chán ghét bản thân vì là một người mù. Không những thế, cô ghét tất cả mọi người xung quanh, ngoại trừ người bạn trai yêu dấu. Anh luôn luôn ở bên cạnh cô. Cô nói rằng nếu có thể nhìn được, cô sẽ cưới anh.

Một ngày nọ, ai đó đã hiến tặng cho cô cặp mắt và cuối cùng cô đã có thể nhìn thấy mọi thứ, kể cả gương mặt người bạn trai. Bạn trai cô hỏi: "Bây giờ em đã có thể nhìn thấy thế giới rồi, em sẽ cưới anh chứ?"

Nhưng cô gái bị sốc khi nhìn thấy bạn trai mình cũng bị mù, và cô từ chối lấy anh. 

Người bạn trai quay đi trong nước mắt, và sau đó viết cho cô một bức thư rằng: "Em yêu dấu, chỉ cần em chăm sóc cho đôi mắt của anh nhé". 

Cách suy nghĩ của con người thay đổi khi hoàn cảnh thay đổi. Không nhiều người nhớ về quãng thời gian cuộc đời trước đó, nhớ ai đã từng ở bên họ kể cả trong những thời khắc khó khăn nhất.


Cuộc sống là một món quà. Hãy sống, tận hưởng, tôn vinh và lấp đầy nó.



Lạy Chúa là Chúa tể trời đất con yêu mến Ngài ,con cảm tạ Ngài vì Ngài ban cho con đôi mắt sáng,đẹp để con có thể nhìn thấy mọi vật Ngài dựng nên . Chúng con nhìn nhau , nhìn màu xanh của bầu trời ,màu đỏ của lửa...nhưng Chúa muốn con nhìn mọi sự vật qua con mắt đức tin để con thấy nỗi buồn , sự lo lắng  của anh em con và giúp đỡ họ . Con xin Chúa giúp con luôn biết cầu nguyện để Chúa soi sáng chúng con đi trên đường Chúa dẫn . Lạy Thiên Chúa con yêu mến Chúa xin xót thương con .Amen

Hành trình đức tin

Thứ tư tuần 6 Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 8,22-26

22Đức Giêsu và các môn đệ đến Bếtxaiđa. Người ta dẫn một người mù đến và nài xin Đức Giêsu sờ vào anh ta. 23Người cầm lấy tay anh mù, đưa ra khỏi làng, rồi nhổ nước miếng vào mắt anh, đặt tay trên anh và hỏi: "Anh có thấy gì không? " 24Anh ngước mắt lên và thưa: "Tôi thấy người ta, trông họ như cây cối, họ đi đi lại lại." 25Rồi Người lại đặt tay trên mắt anh, anh trông rõ và khỏi hẳn; anh thấy tỏ tường mọi sự. 26Người cho anh về nhà và dặn: "Anh đừng có vào làng."
                                                              http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14697

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Đừng trông mặt mà bắt hình dong


Một phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.




Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.




Phải coi chừng

Thứ Ba tuần VI Thường Niên A - Thánh Syrilô và thánh Mêtôđiô
Lời Chúa: Mc 8,14-21


14Các môn đệ quên đem bánh theo; trên thuyền, các ông chỉ có một chiếc bánh.15Người răn bảo các ông: "Anh em phải coi chừng, phải đề phòng men Pharisêu và men Hêrôđê!" 16Và các ông bàn tán với nhau về chuyện các ông không có bánh. 17Biết thế, Người nói với các ông: "Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh? Anh em chưa hiểu chưa thấu sao? Lòng anh em ngu muội thế! 18Anh em có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe ư? Anh em không nhớ sao: 19khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu thúng đầy mẩu bánh?" Các ông đáp: "Thưa được mười hai." 20"Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu giỏ đầy mẩu bánh?" Các ông nói: "Thưa được bảy." 21Người bảo các ông: "Anh em chưa hiểu ư? "
                                                                        http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14681

sự thay đổi






"Hôm ấy tôi đi dạo rồi dừng lại ở một quán cafe ăn trưa. Qua ô cửa sổ tôi nhìn thấy một cô bé tuổi teen đang ngồi xổm bên kia đường, co ro trong cái lạnh, tay ôm ấp một đống bùng nhùng vải. Người đi đường chẳng ai thèm nhìn cô được một lần, trông cô bé khá là túng quẫn.

Tôi ăn vội thức ăn rồi đi ra ngoài, tay lục ví định bụng sẽ cho cô gái kia 5 USD mua đồ ăn. Khi tôi tới gần, cô bé đang sụt sịt khóc, cô này chắc tầm 14-15 tuổi. Và đám bùng nhùng vải kia chính là một đứa bé đang được bao bọc. Trong tôi như vừa bị đấm thụi vào giữa ngực vậy. Cô bé ngẩng mặt lên, 4 mắt nhìn nhau, rồi cô bé hỏi xin tôi chút tiền lẻ, tôi lại hỏi cô bé có muốn ăn trưa hay không.

Ngay bên cạnh là một tiệm bách hoá nhỏ, tôi vào mua một hũ sữa bột cho đứa bé (nó còn bé lắm, độ 2-3 tháng là cùng) rồi đưa cô gái kia vào quán mà tôi mới ăn lúc trước. Cô bé gọi một chiếc bánh Burger, sau đó ăn ngấu nghiến, tỏ ra vô cùng biết ơn. Tôi lại lấy thêm cho em ít bánh cùng kem. Em bắt đầu cởi mở hơn, chúng tôi trò chuyện.

Em 15 tuổi, có bầu, bố mẹ em vô cùng tức giận. Em cãi nhau to với họ, rồi em bỏ nhà ra đi, đã gần 1 năm kể từ ngày em ra khỏi nhà.

Tôi hỏi em rằng có muốn về nhà không, em im lặng. Tôi dỗ dành, nhưng em chỉ nói rằng bố mẹ chắc chẳng muốn em về đâu. Tôi lại tiếp tục dỗ dành, em thú nhận rằng em đã ăn trộm 5000 USD tiền mặt của bố em. Tuy nhiên 5000 USD vẫn là một con số không đủ lớn để một cô bé độ tuổi 15 lang thang ngoài đường. Khó lắm chứ. Em không muốn về nhà. Em sợ rằng sau những gì mình đã gây ra, sẽ chẳng ai còn muốn em trở về nữa.

Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc nữa. Tôi ngỏ ý muốn em dùng điện thoại của tôi gọi về nhà, em không chịu. Tôi nói rằng tôi sẽ gọi thử xem người nhà em có muốn nói chuyện với em hay không. Em ngập ngừng, đưa ra một số lý do dớ dẩn nhưng cuối cùng cũng đồng ý. Em bấm số, tôi gọi, rồi mẹ em nghe máy, tôi nói xin chào.

Ngượng ngùng giới thiệu về bản thân, rồi tôi nói rằng con gái bà muốn chào bà. Im lặng. Tôi nghe thấy tiếng khóc. Tôi đưa máy cho cô bé, em im lặng lắng nghe, rồi cuối cùng mở lời chào với mẹ. Em cũng khóc. Họ nói chuyện, rồi em trả điện thoại lại cho tôi, tôi nói chuyện thêm với mẹ em một lúc nữa.


Tôi lái xe đưa em xuống trạm xe bus, mua cho em một tấm vé về nhà, tặng thêm cho em 100 USD phòng thân, mua thêm ít sữa, bỉm, đồ ăn đi đường.

Đến khi lên xe rồi, em vẫn cám ơn rối rít hết lần này đến lần khác. Từ đó đến nay cứ mỗi Giáng Sinh tôi lại nhận được bưu thiếp từ em. Giờ em đã 21 tuổi, đang học Đại học. Tôi chưa bao giờ kể với ai về chuyện này cả. Tôi chỉ cảm thấy vui vì mình đã làm được điều gì đó tốt cho đời.

Muốn thấy thế giới thay đổi, hãy trở thành một nhân tố của sự thay đổi ấy."

Đừng bao giờ mong muốn thế giới thay đổi, tốt đẹp hơn khi chính bản thân mình vẫn còn là người dưng ngược lối, nhẹ nhàng lướt qua những mảnh đời chẳng may mắn mà không thèm dừng mắt chỉ một lần. Thế giới không tự mình thay đổi, đó là nhiệm vụ của con người.

http://kenh14.vn/keanu-reeves-muon-thay-the-gioi-thay-doi-hay-tro-thanh-mot-phan-cua-su-thay-doi-ay-20160627125810846.chn


Dấu lạ của tình thương

Thứ Hai tuần VI Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 8,11-13


11Những người Pharisêu kéo ra và bắt đầu tranh luận với Đức Giêsu, họ đòi Người một dấu lạ từ trời để thử Người. 12Người thở dài não nuột và nói: "Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ? Tôi bảo thật cho các ông biết: thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả." 13Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia.
                                             http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14660

Phó Thác



Một đức tin vững mạnh


Thứ Năm tuần V Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 7,24-30


24Đức Giêsu đứng dậy, rời nơi đó, đến địa hạt Tia. Người vào một nhà nọ mà không muốn cho ai biết, nhưng không thể giấu được. 25Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người.26Bà là người Hylạp, gốc Phênixi thuộc xứ Xyri. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà.27Người nói với bà: "Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con." 28Bà ấy đáp: "Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con." 29Người nói với bà: "Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi." 30Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường và quỷ đã xuất.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

Tội lỗi



Tôi,cái ngày còn đi học ,cứ mỗi lần đi xưng tội lại bị chúng bạn trêu đùa " đạo mày sướng thật cứ phạm tội rồi đi xưng tội là hết " . Nhưng , chúng có biết rằng trước khi xưng tội thì tôi đã phải xét mình ,nhìn ra tội của mình và tự nhủ sẽ chừa tội này tội nọ .Tôi luôn tự hào về điều đó.
Chúa ơi ,con ngày càng lớn và lại phạm những tội cũng lớn lắm ,có những tội mà khi xét mình con nghĩ không biết mình có thể chừa được không . Nhưng rồi con vẫn cứ phạm và tự nhủ biết đâu mình là tên trộm lành chỉ cần một phút trước khi chết là Chúa cứu .


Lạy Chúa , con là kẻ có tội xin cho con biết ăn năn và dốc lòng chừa mọi tội để được Chúa xót thương và đón nhận con .Amen

Chiến đấu với thói hư và tội lỗi


Thứ Tư tuần V Thường Niên A
Lời Chúa: Mc 7,14-23


14Sau đó, Đức Giêsu lại gọi đám đông tới mà bảo: "Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: 15Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. 16Ai có tai nghe thì nghe!" 17Khi Đức Giêsu đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy. 18Người nói với các ông: "Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao? Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế, 19bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi bị thải ra ngoài?" Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch. 20Người nói: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. 21Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, 22ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế."
                                               http://tgpsaigon.net/suy-niem/20161231/14621